Một cơn gió nhẹ thổi qua hư không.
Tô Uyên cảm nhận được cơ thể mình dường như đang đung đưa theo gió.
Giây tiếp theo, Tô Uyên chậm rãi mở bừng hai mắt. Đập vào mắt hắn là một mảnh hư vô hỗn độn, chẳng thấy mặt trời đâu, cả thế giới chìm sâu trong màn đêm tăm tối.
Giữa hư không trôi nổi vài đốm sáng thưa thớt. Mượn chút ánh sáng yếu ớt từ chúng, Tô Uyên mới nhìn rõ mình đang ở nơi nào.




